Hiromasa Âm Dương Sư

Kohaku đã từng muốn giết chủ nhân của hắn, Abe no Seimei. Nên sau thời điểm kí khế ước, chủ nhân luôn 1 mực né xa hắn, tránh nhìn vào mắt hắn. Nhưng kể từ khi Seimei mất trí nhớ, hắn đã khiến Seimei nhìn hắn, dựa dẫm vào hắn bằng kí ức giả tạo mà hắn đã lập nên, bằng sự phục tùng giả dối mà hắn đã đeo.

Bạn đang xem: Hiromasa âm dương sư

Không biết tự Khi nào, hắn - một đại hồ yêu đã phục tùng một nhân loại mà đó còn là âm dương sư - kẻ mà hắn ghét nhất.

Thế nhưng, hắn không ghét Seimei. Hắn ghét những người có ý đồ với Seimei ở bên cạnh, động chạm vào y, nói chuyện với y. Hắn... muốn độc chiếm Seimei cho riêng mình.

Nhưng kẻ muốn độc chiếm Seimei không chỉ có mình hắn.

Gia tộc Minamoto lớn, là gia tộc đã đào tạo ra vô số âm dương sư tài tía, là những người phục vụ Thiên Hoàng. Và là nơi đã từng giam cầm hắn. Hắn nhớ rõ những gì mà hắn đã trải qua ở nơi tối tăm đó, hắn đã căm hận và đồng thời cũng đã gặp người cướp lấy trái tyên ổn hắn.

Thật buồn cười làm sao, hắn căm hận tộc Minamolớn thế mà lại chịu được việc tha chết mang lại hai kẻ đến từ gia tộc đó.

À, Kagura không hề đáng ghét chút nào. Kể cả việc là ai nàng còn không nhớ thì làm sao mà hắn ghét được. Chỉ có duy nhất một kẻ khiến hắn ghét cay đắng thế nhưng lại không giết được.

Kẻ đó làm bạn của y.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cập Nhật Google Play Store, Google Play Services

Kẻ đó là tri kỉ của y.

Kẻ đó đã lấy y khỏi bàn tay hắn.

Minamoto lớn no Hiromasa, ngươi đã cướp Seimei khỏi bàn tay ta. Ta nhất định phải giết ngươi - hắn đã bao nhiêu lần nhủ với mình như vậy, thế nhưng mỗi lúc thấy khuôn mặt tươi cười của y, hắn lại không thể ra tay. Hắn sợ rằng, nụ cười đó sẽ biến thành sự căm hận, đôi mắt dịu êm đó sẽ rơi nước mắt. Hắn không thể.

A a, Seimei, nếu ngươi không tảo lại nhìn ta. Ta sẽ phát điên lên mất !

Ở một góc vườn, hắn lặng yên nhìn Seimei đang ngồi viết sách, Hiromasa đang lau cung, thi thoảng lại con quay quý phái nhìn Seimei với đôi mắt nhu tình. Seimei vẫn bình tĩnh chép sách chỉ là đôi tai trắng ngần có chút ửng hồng.

~~~~~■~~~~~

Rồi không lâu sau đó, hắn tảo về hình người, lúc ấy khuôn mặt của Seimei có bao nhiêu tởm ngạc. Hắn nhớ lại ngày mà Yêu Hồ mới về liêu, giơ cánh tay trắng ngần ra, nói bằng cái giọng ngọt ngào.

_Chủ Nhân, ôm ta ~~~~

Kể từ ấy, trong lòng của Seimei xuất hiện một tiểu thức thần vô cùng xinh đẹp lại rất kiều mị, giọng ngọt ngào khó cưỡng khiến người tưởng hắn chỉ là một tiểu yêu nhưng về sức mạnh, có lẽ Quỷ Vương của Đại Giang Sơn cũng phải e sợ.

Hôm ni cũng vậy, hắn nằm gối đầu lên đùi Seimei, Seimei nhìn đại yêu đang tự nhiên gối đầu lên đùi mình, giọng có chút bối rối.

_Kohaku, ngươi đứng dậy đi. Hiromasa sắp về rồi - hắn giật giật lỗ tai, mở đôi mắt đỏ của mình ra, bàn tay mềm mại vuốt ve cằm hắn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *